Loading...

Khu di tích Bình Tả


Khu di tích Bình Tả là một trong những cụm di tích khảo cổ học quan trọng và độc đáo của tỉnh Long An. Nằm ở xã Đức Hòa Hạ, huyện Đức Hòa, cách thị xã Tân An khoảng 40 km về phía đông bắc, khu di tích Bình Tả gồm 16 di tích kiến trúc và một hệ thống bàu nước cổ xung quanh. Các di tích này thuộc nền văn hóa Óc Eo-Phù Nam, có niên đại từ thế kỷ I đến thế kỷ VII sau Công nguyên. Khu di tích Bình Tả không chỉ phản ánh sự phát triển của văn hóa và tôn giáo của người dân cổ ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, mà còn là một trong những bằng chứng cho thấy sự giao lưu văn hóa giữa Việt Nam và các nước trong khu vực Đông Nam Á. Trong số các di tích kiến trúc ở khu di tích Bình Tả, có ba di tích được khai quật và nghiên cứu là Gò Đồn, Gò Xoài và Gò Năm Tước. Các di tích này được xây dựng bằng gạch, có kiểu dáng và hoa văn mang đậm ảnh hưởng của kiến trúc Ấn Độ Giáo và Phật Giáo. Sau đây là một số thông tin chi tiết về ba di tích này:

Khu di tích Bình Tả

  • Gò Đồn: Là một di tích kiến trúc đền tháp xây bằng gạch, có chiều dài 78,5 m, chiều rộng 60 m. Di tích này nằm trong lòng đất, chỗ gần mặt đất nhất là 0,4 m. Trong quá trình khai quật, các nhà khảo cổ học đã thu thập được nhiều hiện vật bằng đá như tượng thần Dvarapala (thần giữ đền), đầu tượng thần Ganesa (phúc thần), nhiều vật thờ như linga, yoni (biểu tượng của thần Shiva và nữ thần Shakti), mi cửa chạm trổ hoa văn hình hoa lá, máng dẫn nước thiêng (somasutra) và nhiều đồ gốm cổ. Trong hố thờ trung tâm của di tích sâu khoảng 3 m còn có một linh vật yoni đã vỡ và nhiều viên đá cuội được cho là đá thờ. Với kiểu dáng kiến trúc và những linh vật được phát hiện trong lòng di tích, có thể xác định Gò Đồn là một di tích kiến trúc Ấn Độ Giáo, thuộc văn hóa Óc Eo.
  • Gò Xoài: Là một di tích kiến trúc xây bằng gạch, có dạng gần vuông với mỗi cạnh dài khoảng 20 m. Nền móng của kiến trúc có cấu tạo rất chắc chắn và phức tạp, gồm nhiều loại vật liệu khác nhau như cuội basalt (badan), sỏi đỏ, cát trắng, cát hồng… Kiến trúc Gò Xoài có hố thờ hình vuông, cạnh 2,2 m, sâu trên  2,5m. Ở gần đáy hố thờ đã phát hiện được tro xương và một sưu tập hiện vật quý giá gồm nhiều mảnh vàng nhỏ, mỏng khắc chạm hình những linh vật như rùa, rắn, voi, những chiếc nhẫn và mề đay nạm đá quý và một bản văn minh Sanskrit-Pail gồm 5 dòng. Dòng thứ nhất ghi một đoạn Pháp Thân Kệ, dòng thứ hai ghi một đoạn Kinh Pháp Cú (cả hai đoạn minh văn trên đều thuộc về Phật Giáo), dạng mẫu tự trên minh văn này được nhận định thuộc loại mẫu tự Nam Ấn (Deccan), thế kỷ VIII-IX sau Công nguyên. Qua phát hiện trên, kiến trúc Gò Xoài được nhận định là một di tích stupa của Phật Giáo, có niên đại sớm nhất ở đồng bằng sông Cửu Long.
  • Gò Năm Tước: Là một di tích kiến trúc xây bằng gạch, dài 17,2 m, rộng 11,1 m. Phần trên của kiến trúc đã bị mất nhưng ở phần nền móng còn giữ được những đặc điểm của kiến trúc thuộc văn hóa Óc Eo như cấu trúc bẻ góc, các đường móng gạch rất thẳng, tam quan hình bán nguyệt hướng về phía đông. Đây là cơ sở để nhận định đây là một kiến trúc đền thờ Ấn Độ Giáo.

Khu di tích Bình Tả là một trong những di sản khảo cổ học có giá trị lớn của tỉnh Long An nói riêng và của Việt Nam nói chung. Đến khu di tích Bình Tả, du khách không chỉ được chiêm ngưỡng các công trình kiến trúc cổ kính và linh thiêng của người dân xưa, mà còn được tìm hiểu về lịch sử, văn hóa và tôn giáo của vùng đất này. Khu di tích Bình Tả cũng là nơi để du khách có thể cảm nhận được sự giao lưu và hòa nhập giữa các nền văn hóa khác nhau trong khu vực Đông Nam Á. Đây sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ cho bất kỳ ai yêu thích khám phá và tìm hiểu về di sản khảo cổ học của Việt Nam.

Tin tức liên quan

Xem thêm